• Bach Duong

Review phim ngắn Bố già: Rốt cuộc thì thế hệ nào ích kỷ

Updated: Sep 24, 2020

“Mày lo cho ước mơ của mày không à? Rồi mày thất bại thì cái gia đình này chết đói. Mày sống ích kỷ như mày thì mày đừng sống với ai!”

Đây là câu thoại ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng tôi. Dưới tư cách của một người trẻ đã không còn quá trẻ, tôi đứng về phía người cha này.




Tôi ở độ đôi mươi còn chẳng biết mình muốn gì, chẳng biết ngoài xã hội kia có cái gì để mà trở thành cơ. Dăm ba sự thích thú ban đầu, mất bao lâu để khẳng định được thứ mà thực sự đam mê? Đam mê ở tuổi 20s, đến tuổi 30s có còn? 40s, 50s có còn?


Tôi chưa bao giờ là người cổ suý con người ta chỉ theo đuổi một giấc mơ, một đam mê duy nhất. Vì thế giới quan của những người ham học hỏi thì mở rộng không ngừng, mỗi lựa chọn, mỗi ngã rẽ trong đời đều có thể đưa con người ta tới với một niềm đam mê mới.


Có mấy người trên đời theo đuổi “đam mê” một cách lâu dài, bền vững và có trách nhiệm với nó?

Tôi còn tin rằng, việc bạn hứng thú với một bộ môn, khác rất nhiều so với việc bạn phải thực sự kiếm tiền từ bộ môn đó. Bạn thích hát? Nhưng trở thành ca sĩ và kiếm tiền từ việc đi hát là một câu chuyện rất dài với nhiều áp lực. Bạn thích chụp ảnh? Nhưng kiếm tiền với nghề ảnh cực nhọc hơn nhiều chỉ là những m cú nháy đầy xúc cảm… Cơm áo gạo tiền của những business luôn phủ một lớp bụi mờ lên những lăng kính đam mê.


Vì thế tôi thực ra rất đồng tình với những người cha người mẹ muốn hướng con cái đến những ngành nghề cơ bản và bền vững trong xã hội, những ngành mà họ – với ngần đó năm cuộc đời từng trải, có thể chắc chắn là nếu con cái học tốt, có thể có việc làm tốt. Một khi người trẻ có một cái nghề trong tay, rành nó, kiếm tiền từ nó, ổn định cuộc sống, ổn định dòng tiền và tài chính cá nhân… thì lúc đó muốn học hay theo đuổi đam mê gì chẳng được.


Tôi đã gặp nhiều người, lúc còn trẻ chiến đấu tâm lý với bản thân mình, với mẹ cha và xã hội để chọn những nghề thời thượng: trở thành MC, ca sĩ, designer, film maker… để rồi bươn trải chục năm thì thấy… nghề nào chẳng cực khổ như nhau, chẳng là những chuỗi nhiệm vụ lặp lại, những chuỗi trách nhiệm lặp lại, chuỗi quan hệ lặp lại… Mà ai cũng phải vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ sống mỗi ngày. Những khát khao ngày hôm qua liệu có còn gì trên đường đời dài đằng đẵng.


Thêm một ý nữa, bạn càng có điều kiện, bạn càng có nhiều cơ hội, bạn càng được phép lựa chọn và ngược lại. Điều kiện ở đây là hiểu biết của bạn, hiểu biết của các tiền bối trong gia đình bạn, hiểu biết của các mối quan hệ xã hội chi phối cuộc sống của bạn. Những người nghèo, như những nhân vật trong giấc mơ phim này… nghèo khó đi đôi với điều kiện thấp. “Mày thất bại thì ai lo cho cái gia đình này”. Không được phép thất bại, là một trong những rào cản của những người vốn ít cơ hội trên đời lại càng ít có cơ hội thể nghiệm với đam mê. Nếu chọn theo đuổi đam mê mà bấp bênh, ấy là chọn trở thành người ích kỷ. Ông bố nói đúng lắm.


Nhân vật Sang trong phim Bố già hoàn toàn có thể nghiêm túc để trở thành một kiến trúc sư, giàu có rồi giữ đam mê đàn hát. Tỉ lệ rủi ro xảy đến trong đời có khi thấp hơn. Chỉ số hạnh phúc với công việc và cuộc sống, tính lâu dài mà nói liệu quãng trẻ trung hết lòng với đam mê cống hiến được bao nhiêu mana :d


Không phải kiếm tiền từ đam mê, giữ đam mê mãi là đam mê một cách thuần nhất thôi, theo tôi đó là cách giữ đam mê lâu bền nhất. Cứ là phải cơ bản đã  — Phim dễ thương. Respect team anh MC Trấn Thành




9 views

Recent Posts

See All